Showing posts with label Hôn nhân - gia đình. Show all posts
Showing posts with label Hôn nhân - gia đình. Show all posts

Thursday, 29 November 2012

Phụ nữ đừng dại mà dịu dàng quá

Đó là lời khuyên của màu sơn móng tay xanh khi chia sẻ về tính cách của người phụ nữ trong cuộc sống gia đình.

Xanh, đỏ, tím, vàng, tôi muốn được nói chuyện với chị màu xanh. Tôi nghĩ chị là người điềm tĩnh, dịu dàng nhất trong số các màu sơn móng tay ở đây. Chị em phụ nữ có thể rất cần sự tư vấn của chị!
Màu xanh chỉ là màu tô điểm của cuộc sống thôi. Nghĩa là có tí ti trên những nét vẽ lá của màu nền nào đó trên móng tay thì được.
Suy rộng ra, nghĩa là, phụ nữ lúc nào cũng mặc định mình là người dịu dàng, khéo léo. Giống như màu xanh, sự dịu dàng, khéo léo, nhu mì chỉ là thứ “trang điểm” thôi, đừng nên là màu nền đối với người phụ nữ.
Sự tư vấn này có vẻ sốc, tôi không dám áp dụng đâu. Đàn ông ai chẳng thích chọn vợ dịu dàng, khéo léo! Chị đừng nên động chạm vấn đề này.
Tôi thuộc tuýp người khốn khổ mà cô bảo là mẫu lý tưởng đấy. Nào thì màu xanh là màu của hòa bình, của sự hòa giải, của cái gì chứ xa xôi lắm.
Hãy thử xem, chỉ có... Lady Gaga mới đủ can đảm sơn đủ 10 móng chân và 10 móng tay màu xanh ra đường để tạo ấn tượng. Còn lại, mọi người chỉ lấy màu xanh làm sự tô điểm mà thôi.
Đàn ông chọn cho mình một người phụ nữ dịu dàng và yên tâm đó là một nửa đích thực của đời mình. Người phụ nữ đóng vai trò dịu dàng cũng nghĩ mình sẽ có một gia đình hạnh phúc. Rồi tình yêu của họ “chết” với sự bình yên trong gia đình.
Ông chồng thèm một sự nổi loạn nhưng không dám để vợ nổi loạn. Bà vợ cũng khao khát một cái gì đó gọi là vùng lên, nhưng vì chị ta là một người phụ nữ dịu dàng, người phụ nữ mang cảm giác bình yên nên chị ta cố chịu. Chính vì thế mà có chuyện ngoại tình.
Người ta bảo mấy ông lấy được vợ hiền, bỗng dửng mỡ đi với mấy cô bồ không ra gì. Tôi thấy, phụ nữ hiền lành như con búp bê thật nhàm chán. Người ta thích xếp con búp bê làm vật trang trí chứ ai thích sống cùng búp bê. Đấy! Khổ thế, cái cuộc đời này!
Có vẻ chị đang bị áp lực quá!
Áp lực quá đi chứ. Tôi thèm sự nổi loạn như cô màu đỏ hay sự trẻ trung như cô màu cam. Hoặc cho tôi sự bí ẩn như cô màu đen cũng tốt. Chứ màu xanh là cái sự nhờ nhờ! Nếu không có thứ khác làm nền, mình chả có giá trị gì.
Người phụ nữ trong gia đình truyền thống cả đời không dám thể hiện một chút gì đanh đá, một chút gì đòi hỏi, một chút gì đó nũng nịu đối với chồng. Trong khi chị ta cũng thích quá đi chứ!
Tôi ghét ai đó nịnh bợ bảo rằng: Phụ nữ lý tưởng là phụ nữ dịu dàng, chăm lo chồng con tốt. Đối với tôi, phụ nữ lý tưởng là phụ nữ biết chăm lo cho mình.
Hy sinh là chết. Ai cũng biết thế. Sao không bảo những người đàn ông trong gia đình hy sinh mà cứ “xúi” những người phụ nữ chân yếu tay mềm hy sinh là thế nào!
Tạm hiểu thế này: Cuộc sống có những màu sắc cơ bản. Không phải người ta đòi hỏi chị phải là màu xanh, nhưng tạo hóa mặc định chị là màu xanh nên chị có những đặc tính đó. Những người phụ nữ dịu dàng cũng thế. Phụ nữ Việt mang tính cách đặc thù, khác phụ nữ phương Tây là thế mà…
Cô nói có lý. Tạo hóa mặc định tôi là màu xanh, bản chất tôi là màu xanh. Tạo hóa mặc định người phụ nữ có những tính cách, tâm, sinh lý, chức năng… khác đàn ông. Tôi đồng ý với những điều này. Đó là tạo hóa!
Nhưng tôi không đồng ý với việc tạo hóa mặc định cho người phụ nữ tính dịu dàng, một cách nói khác của sự cam chịu. Đành rằng ở mỗi vùng miền, có những tính cách đặc trưng. Nhưng tính cách đặc trưng thuộc về tinh thần. Tinh thần có tính chất lịch sử và phát triển biện chứng.
Cái gì thuộc về tinh thần đều có thể thay đổi được. Người ta nói rằng tạo hóa sinh ra phụ nữ sẽ phải có công, dung, ngôn, hạnh là không đúng. Đó là con người tạo ra một tiền lệ thế. Tôi đồng ý đó là bốn đức tính cơ bản khá tốt, khá đẹp.
4 đức tính tương tự như bốn màu cơ bản. Và tùy từng trường hợp, tùy từng người phụ nữ sẽ có những màu nền, sự trang trí khác nhau. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, huống chi là người phụ nữ, người vợ.
Theo tôi, màu nền nào, sự trang trí nào cũng có cái đẹp riêng. Thật kinh khủng khi người ta chọn cho người phụ nữ một cái nền dịu dàng, cam chịu trong gia đình và bảo đó là đức tính đẹp nhất của người phụ nữ. Điều này làm nhiều người lầm tưởng.
Những người không dịu dàng, cam chịu cũng phải khoác cái vỏ đó. Tư duy phiến diện phá hoại tính cách, phá hoại tinh thần, phá hoại tiêu chuẩn đẹp đến thế là cùng! Sao không nhìn cái thực sự họ có tương ứng với cuộc sống của họ để đánh giá tốt, xấu, đẹp, không đẹp thay vì lấy một tiêu chuẩn? Lạ quá nhỉ!
Tôi hiểu ý chị thế này: Phụ nữ Việt được trang bị đức tính dịu dàng để lập gia đình. Như thế là vô lý?
Cô hiểu đúng ý tôi rồi đó. Dịu dàng là một trong những đức tính đẹp của người phụ nữ nhưng không thể lấy đó là tiêu chuẩn chung áp đặt mọi phụ nữ phải có mới xứng đáng lấy được chồng.
Đàn ông rất buồn cười. Khen những cô gái cá tính, nói họ thú vị nhưng có lấy họ về lại biến họ thành người dịu dàng. Họ phá hỏng cuộc sống của một người phụ nữ bằng cách đó!
Tôi không nghĩ sẽ làm mất thời gian thêm của chị. Trước khi chúng ta kết thúc câu chuyện ở đây, chị có thể giúp tôi đưa ra thông điệp với những người phụ nữ không?
Thông điệp của tôi đối với các chị là: Tính cách của mỗi người như những sắc màu trong cuộc sống. Các chị hãy chọn cho mình một “tông” phù hợp và trang điểm những gì cần thiết.
Chỉ có bản thân mình mới biết tính cách nào phù hợp nhất với mình. Cái gì mình làm chủ được cũng làm mình thỏa mái nhất, tự tin nhất. Tôi mong chị em luôn sông thỏa mái với những tông màu riêng trong chính gia đình mình.
Cảm ơn chị! Một điều nữa tôi muốn khẳng định với chị: Hóa ra màu xanh, sự dịu dàng cũng tiềm ẩn nhiều điều “nổi loạn” ghê!

Saturday, 24 November 2012

Không thể dạy con vì mẹ chồng

“Thôi, tôi đi để các anh, các chị khỏi phiền”. Mẹ chồng tôi vừa xếp quần áo vô vali, vừa dằn dỗi...

Trong lúc đó, cu Tí đã nín khóc, đang trố mắt nhìn bà nội. 3 tuổi, nó đã hiểu ý nghĩa của từ “đi”. Bà nội mà đi là nó sẽ mất một đồng minh đắc lực; đúng hơn là cái ô vững chắc bao bọc cho nó được bình yên trước tất cả mọi lỗi lầm hoặc bất cứ điều gì có thể xảy ra chung quanh cuộc sống của nó.

Tôi đưa mắt nhìn ông xã. Anh đang vò đầu, bức tóc; hết nhìn con lại ngó mẹ. Cuối cùng anh lên tiếng: “Thôi mà mẹ, vợ con sợ mẹ vất vả nên mới nói như vậy chứ không có ý gì đâu”. Nhưng mẹ chồng tôi vẫn mát mẻ: “Tôi sống từng tuổi đầu này rồi mà không hiểu người ta muốn nói gì sao? Có một thằng cháu đích tôn mà muốn cưng thương nó cũng không được, tôi còn sống làm gì?”. Cu Tí dường như chỉ chờ có vậy, nó đã nhào tới kéo tay bà, ré lên: “Con không cho nội đi, không cho…”. Rồi nó quay sang chỉ vô mặt tôi: “Mẹ là con ác quỷ, là đồ không có trái tim…”.

Đến nước này thì tôi không thể chịu đựng nổi. Những từ ngữ đó, tôi chưa bao giờ nói, cũng không để con nghe thấy từ miệng người nào khác; vậy mà thằng bé tuôn ra cứ y như thể nó hiểu được tường tận ý nghĩa của những điều mình nói. Nếu không phải mẹ chồng tôi dạy thì nó học ở đâu?

Tôi nhào tới chụp lấy con, thẳng tay đét vô mông nó hai cái thật mạnh. Thằng bé vùng vẫy, kêu thét: “Bà nội, bà nội… cứu con, giết nó đi…”. Mẹ chồng tôi xót cháu, vứt mọi thứ nhào tới giật phắt thằng bé trong tay tôi: “Nội nè con. Có nội ở đây, bà đố đứa nào dám ăn hiếp cháu bà…”.

Tôi bầm gan, tím ruột và không còn đủ khôn ngoan để điều khiển hành vi của mình. Tôi cũng nhào tới kéo phăng thằng bé khỏi ô dù của nó. Trong cuộc chiến giành giật này, chắc chắn là tôi thắng bởi tôi trẻ hơn, khỏe hơn và nhất là sự giận dữ cũng nhiều hơn. Tôi kéo sềnh sệch cu Tí vô phòng đóng chặt cửa lại, mặc cho nó gào khóc, mặc cho tiếng đập cửa bên ngoài ngày càng dồn dập…

Tôi nghĩ, mọi chuyện mất kiểm soát như hôm nay là lỗi của mẹ chồng tôi. Trước đây bà ở quê với chị chồng tôi; thế nhưng từ khi tôi sinh cu Tí thì bà nhất quyết đòi lên ở với vợ chồng tôi để trông cháu. Chồng tôi là con trai một, anh cưới vợ muộn nên khi tôi sinh cu Tí thì bà cũng đã ngoài bảy mươi.

Muộn con, muộn cháu nên bà cưng thằng bé như trứng mỏng. Nó muốn gì, đòi gì mà ba mẹ không cho thì đã có bà. Ban đầu bà còn len lén chiều chuộng nó nhưng khi nó càng lớn thì bà càng công khai dù có lúc những đòi hỏi của nó thật quái đản: Đòi bà làm ngựa cho nó cưỡi, đòi bỏ con chó Tina vô chậu nước, đòi lấy hoa quả cúng trên bàn thờ xuống làm bóng đá chơi… Nếu đòi mà không cho thì nó bắt đầu giẫy khóc; cuối cùng ông xã tôi cũng đành phải lắc đầu: “Kệ nó em à, con nít mà…”.

Tất cả những điều đó khiến tôi bị stress nặng. Tôi muốn cho nó đi học để giảm bớt thời gian nó gần gũi bà cũng không được. Lý lẽ mẹ chồng tôi đưa ra là: “Không có ai chăm cháu tốt bằng bà. Có người chăm con cho là phước mấy đời, chúng mày có phước mà không biết hưởng”. Ông xã tôi lại dỗ dành: “Thôi, chờ nó lớn chút nữa đã em à…”. Cứ vậy, hai bà cháu từ từ lấn tới cho tới khi tôi không thể nào chịu đựng hơn nữa…

Tôi nhốt thằng cháu đích tôn trong phòng, bà bỏ đi thật. Không có bà, cu Tí có vẻ ngoan hơn nhưng nó không vui. Nhiều đêm đang ngủ, nó tức tưởi gọi: “Nội ơi, cứu con…”. Tôi nghe vừa giận, vừa thương con. Còn ông xã tôi thì buồn rười rượi. Tôi hiểu tâm trạng anh nhưng không lẽ lại buông tay đầu hàng?

Được đúng một tuần thì bà chị tôi gọi điện thoại lên: “Mẹ bệnh rồi, mấy hôm nay không chịu ăn uống gì cả, miệng cứ gọi cu Tí…”. Tôi thở dài. Bà cháu họ tương tư nhau như vậy, tôi biết phải làm sao đây? Nếu rước mẹ lên thì tôi sẽ không thể nào dạy con; còn để mẹ ở dưới đó thì nếu bà có bề gì, tôi làm sao gánh vác nổi trách nhiệm?

Đến nước này thì tôi thật sự điên đầu. Tôi không muốn có chiến tranh, nhất là với người đã sinh ra chồng mình, là bà nội của con mình. Thế nhưng, nếu không kiên quyết, chắc chắn tôi lại bị tước mất quyền dạy con và tôi sẽ không thể nào có đủ can đảm để sinh thêm cho bà một đứa cháu nào nữa…

Trời ạ, tình hình này, có khi tôi thành ác quỷ thật cũng không chừng...
Nguồn : dân trí